Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Truyện teen học sinh chuyển lớp tập 5


HỌC SINH CHUYỂN LỚP

Tôi thấy hai bên cãi vả nhau to ầm ầm.Và lúc đó tôi cũng chẳng hiểu hai người đang cãi nhau chuyện gì,chỉ thấy khi chị Xuyến chốt lần cuối:

-Huy cứ kệ Xuyến,Xuyến không thích cách hành động như Huy,hèn lắm!

Thằng Huy quay đi,vẻ mặt tức tôi.Nó đá chân vào cái cây bàng như kiểu trút bực bội lên đó.Tôi cười thầm:

“Đau chưa thằng hách dịch”

Đang tính không can thiệp vào chuyện riêng của chị Xuyến với bạn cùng lớp,tôi tính bảo Nhân đen đi về với tôi.Bỗng nhiên thằng hách dịch nắm tay chị Xuyến lôi đi.

-Dù Xuyến có nói gì thì hôm nay,Huy cũng phải đưa Xuyến về-Hắn kéo tay chị ,dù lúc này nước mắt chị bắt đầu lăn ra.

Đến lúc này,tôi không thể làm ngơ được,gì chứ đụng vào tôi thì không sao,đụng tới bạn bè chữ nhịn nuốt không trôi.Vứt cái balo xuống đất,tôi chạy tới dật tay thằng khốn nạn này ra khỏi tay chị:

-Anh làm gì đấy,bỏ tay chị ấy ra!

Thằng Huy nhìn tôi mắt long sòng sọc,nghiến răng:

-Là mày nữa à,biến đi,không đừng trách tao.
-T,về đi em,không phải việc của em

Tôi quay sang chị,cười:

-Việc của chị em phải giúp thôi.Chị về rồi em về.

Chị Xuyến không muốn dây dưa với thằng Huy,gửi cái vé xe,rồi dắt xe đạp ra.Lúc ấy chỉ còn tôi với nó,thằng Huy chung lớp chị.Nó vẫn nhìn tôi,tay nắm chặt.Giọng nó rít lên:

-Thằng chó,mày có ngon thì đừng núp sau lưng đàn bà con gái,ngon thì ra cổng chờ tao.
-Chờ thì tao chờ!

Thằng Nhân đen đang ôm hai cái balo,thấy chuyện chẳng lành sát lại bên tôi,kiểu tiếp thêm sức mạnh và dằn mặt đối phương.

Chị Xuyến dắt xe ra,tôi tiễn chị ra tới cổng .Phải đi theo bà Nữ Tặc này ,không bà thấy tối ở lại sinh nghi.Chuyện này dù có muốn hay không thì vẫn xảy ra,tôi tránh né cũng không được.Mà có chị ở lại,sợ sẽ phải thấy chị khóc.Gì chứ tôi không thích con gái khóc ở cái tuổi cấp ba ấy,và đặc biệt là khóc vì mình.

Chị Xuyến vừa ngoặt vào cuối đoạn đường ,là tôi thấy thằng Huy đã bốc điện thoại gọi cho ai đó.Tôi thừa thông minh để biết rằng nó là thằng đã cho tôi cạp đất ngày hôm qua,và đích đến của cuộc điện thoại chẳng ai khác là lũ đầu trâu mặt ngựa đã đánh tôi.

-Nhân,mày trước đi!
-Mày khùng à thằng kia,có gì tao chịu chung với mày.
-Ngốc thế,mày đi gọi ai đó tới giúp tao chứ.
-Ừ,mày rang câu giờ đi,tao đi rồi quay lại liền.

Nó chẳng nói thêm gì,chạy vào gửi cặp cho bác bảo vệ rồi chạy tuốt vào trường.

Tôi nhìn theo nó,nó lại chặm mặt Ngữ Yên rồi chỉ vào tôi.Thôi rồi thằng đen ơi là đen,đã không muốn dính dáng tới con gái,lại đi phun hết với cô nàng.Tôi lẻn lẻn đi thẳng tránh mặt Ngữ Yên.Dù sao nàng cũng đâu có dính dáng gì tới chuyện này,lỡ có chuyện gì,nàng bị đánh nhầm hay khóc nữa thì tôi thật chẳng biết sao.

Thằng Huy với đám đầu trâu kia chặn tôi ngay sau đó.Chắc tụi chó dại này tính chặn tôi thêm sáng nay,nên có mặt sẵn sang.Lại dắt tôi ra bãi đất vắng cạnh nhà văn hóa,vừa đi chúng vừa cười:

-Hôm qua tay chân tao chưa khởi động đủ mày ạ!
-Tướng nó thế này thì mấy đấm đây Huy!

Thằng Huy chẳng bận trả lời,nhìn tôi cười khinh khỉnh.Ra đến bãi đất trống,nó xách mặt tôi lên:

-Sao thằng em,nãy nói nhiều lắm,giờ im thế?
-Tao chẳng có gì để nói với tụi mày cả,đánh thì đánh đi.
-Từ từ đừng có nóng,để tao nói hết đã.Vừa nói nó vừa tát tôi một cái nổ đom đóm.

Chẳng cần nghe nó nói gì hết,máu nóng tôi đã dồn lên,nhảy vào ăn thua.Bọn bệnh dại giữ người tôi lại.

-Hung hăng nhỉ,giờ tao nói với mày một lần,nghe cho thủng rồi ghi nhớ.Xuyến là của tao,mày tránh xa Xuyến ra.Nếu không thì đừng trách tao,

-Tao chẳng nghe nói về việc chị là của mày cả.Mà dù có thế một thằng con trai dùng vũ lực để giữ người mình yêu mày không thấy nhục à.
Lại một đấm nữa.Lần này là bụng.Hai tay tôi bị giữ chặt nên chẳng thể nào né hay đỡ được gì cả.

-Thằng chó,có ngon thì ra một một với tao,mày nhát lắm.Cũng chỉ cái trò một bày đánh mình tao thôi.Mày dám không.

Kế khích tướng của tôi hoàn toàn thất bại.Nó nắm tóc tôi giơ lên và cười.Nụ cười của kẻ chiến thắng.Tôi thầm nghĩ trong đầu,một là mày nhát gan,hai là mày không coi tao là gì mới không thèm để ý tới tao.

-Mày nói coi,mày tính thế nào đây!
-Đánh thì đánh đi,đừng có vớ vẩn nữa,mày dài dòng thế nói sao chị Xuyến không thích mày!

Nghe đến đây máu nóng nó dồn lên tới não,giơ tay cho mấy thằng đầu trâu mặt ngựa kia đánh tôi.Lại cái trò vây xung quanh để tôi ở giữa.Cái trò bầy đàn của mấy thằng yếu đuối thích gom nhau lại ức hiếp người khác.Tôi nhì khắp bốn thằng và dừng lại trước thằng Huy.

-Đập chết nó đi-Thằng Huy to miệng khởi xướng.

Tôi chẳng có ngu mà bỏ vốn không lấy lại đồng nào,bỏ mặc tất cả,tôi cũng nhè thằng Huy mà lao tới.Một đá vào thẳng bụng nó,trước khi bị vây lại,đụp cho thê thảm.Lâu lại ngoi lên đấm trả lại được mấy đấm,mà toàn nhè vào thằng Huy rồi lại bị thụi xuống đất và ăn đòn.Tôi vừa bị đánh,vừa nhìn thằng Huy mà cười.Gì chứ thua là điều hiển nhiên,nhưng ít nhất cũng chứng minh rằng mình không phải loại hèn nhát như nó.

-Bọn mày làm gì thằng em tao thế,dừng hết lại cho tao,mấy thằng chó!

Tôi chẳng biết tiếng ai đang gọi,chỉ biết đó là tiếng quen thuộc.Tiếng ai như tiếng ông anh vợ tôi.Viện binh tới rồi.


CHAP 32: TAY ĐÔI


Đúng như tôi suy đoán,viện binh tôi tớ bốn người:Nhân đen,lão anh tôi,anh bốn mắt thủ môn và ông anh vợ.Bên địch năm ,bên ta năm,dù hơi bất lợi là tôi cũng hơi mềm đòn .Tôi thầm nghĩ kệ,cứ đánh hết,dù sao cũng thập toàn tin tưởng vào quân ta.

Nhưng ngược lại hoàn toàn với tôi nghĩ,ông anh vợ tôi bá đạo thập phần.Vừa nhìn thấy ổng là cả lũ năm thằng đang say máu mà cũng phải dừng lại,dáng vẻ sợ sệt,mặt thì cấm sầm xuống đất.Lão mắt kính thì liên tục chửi rủa:

-Sao,tụi mày dạo này ăn nhầm thuốc liều dám đụng với em tao hả?

Ông anh trai tôi với thằng Nhân đen đỡ tôi dậy.Lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt của ông anh trai đầy lo lắng và quan tâm đến thằng em bên bết và mềm đòn đến vậy.

Lão bỏ tôi cho thằng Nhân tiến về từng thằng một.Cứ tới một thằng là tiếng bốp vang lên.Năm thằng năm cái tát,tôi thì ngơ ngác há hốc mồm ra:

-Tụi mày biết nó là ai không,em ruột tao đấy.Tụi mày không nể mặt tao hả?

Ông anh vợ tôi tiếp lời:

-Năm thằng tụi mày,đánh một mình nó có nhục không.Thằng Huy ở xóm mày hay bị đánh nên giờ ra đây trút giận tụi nhỏ hả.Cái tính
mày chỉ có thế thì đi đâu cũng bị đánh thôi.

Ông anh vợ đi lại chỗ tôi,giơ tay giơ chân lên xem tôi có sứt mẻ gì không:

-Sao!Tụi này hôm qua cũng chặn em đánh đúng không?
-Dạ,là nó sai mấy thằng kia đánh em.
-Giờ em tính làm sao?
-Để em cạch tay đôi với thằng Huy.

Ông anh vợ nhìn tôi ngạc nhiên,đưa ánh mắt khó xử sang dò ông anh trai tôi:

-Minh,cái này mày giải quyết,tao không dám xen vào?

Ông anh trai tôi nhìn tôi,ánh mắt dịu lại.Hẳn trong lòng ông anh trai tôi hiểu rõ,thằng em của ổng muốn tự mình giải quyết việc của nó ,tự mình muốn đương đầu như lời ba từng dạy.Dù gì xảy ra thì mình cũng có lý do phải chịu trách nhiệm.Hơn nữa,chắc ông lão trời đánh nhà tôi hiểu thằng em đang đang chắc cú trong lời nói không muốn liên lụy đến ông anh đã cuối cấp.Nó đang nhìn ông với ánh mắt hoàn toàn tin tưởng.

-Ừ,để nó đánh đi.Nó quyết gì thì trời cản.!

Tôi cười quay sang nhìn thằng Huy,nó vẫn run như cầy sấy.Tôi nhìn nó và liếc mắt ra chỗ tôi đứng.Tôi đẩy Nhân đen ra khỏi tôi dù biết rằng nó lo lắng tôi sẽ thua.

-Tao khinh cái trò hội đồng của mày.Giờ tao với mày thôi,chẳng cần ai giúp cả!

Thằng Huy hơn tôi một khóa trong trường,nhìn có vẻ là công tử nhà giàu,chắc chưa biết đánh nhau thực chiến là gì.So phần nó hoàn toàn thua thiệt với tôi,vì xóm tôi với xóm dưới hồi nhỏ tới lớn đi đâu cũng đánh nhau giành lãnh thổ.

Nó căm tôi lắm ,nghe tôi nói thế cũng nhảy vào ăn thua.Tôi bình tĩnh đạp vào bụng nó,nó văng ngược ra.Không việc gì phải vội vàng,đứng lại nhìn nó lăn dưới đất.Nó nhục nhã đứng dậy lao vào tôi tiếp.

Khom người,tôi thọi vào bụng nó,nó gập người xuống.Tôi ôm ngang hông nó,lên gối,nhắm thẳng.Nó ôm bụng sóng xoài dưới đất.Tôi bồi thêm nó mấy đạp,trả thù hôm qua,trả thù mày đánh lây thằng Nhân bạn tao này.Tôi nhảy lại túm tóc đó định bồi cú đấm vào mặt,coi như cái tôi nó làm chị Xuyến khóc.

Nhưng thấy nó bị đánh,bản tính hiền lương tôi trỗi dậy.Nó chắc cũng mến chị Xuyến,nhưng nó lại khiến chị khóc,và giở trò với tôi.Thảo nào có lần chị khuyên tôi với Ngữ Yên,đã nói về sự tù túng đó.Lúc đó tôi cứ nghĩ là chị nói tôi,thực chất chị đang bộc bạch tâm tư của mình.

Tôi hạ tay,không đánh nó nữa,chỉ thả tóc nó ra,coi như xong hết.Nợ nàn trả đủ,mặt mũi cũng đã lấy lại.Vậy là xong.Thử xem sau này nó có dám làm gì tôi nữa không.

Nhân đen đỡ tôi,cùng ba ông anh đi ra quán nước xe bus.Mặt mày nó vui lắm.Ngang qua bốn thằng chó dại còn lại,tụi nó cứ cúi gằm xuống đất,chẳng dám nhìn lên.

Lão anh tôi thì ghé nhà thuốc tây,mua bong băng và gạc về lau cho tôi.Tôi với mấy anh còn lại thì ra quán nước ngồi trước.

-T,mày thấy Minh không,nó là thằng lao ra khỏi lớp kệ cho đang học đấy.-Anh vợ tôi thấy tôi nhìn lão anh,nói.
-Ừ,lâu rồi tao mới thấy thằng Minh nóng vậy,từ năm ngoái tới giờ-Anh bốn mắt gật gù.

Chẳng là ông anh trai tôi,theo lời kể của bậc tiền bối lên lớp 10 cũng từng bá đạo.Bị ông anh vợ tôi ghét ,nhưng ông anh vợ tôi chỉ rủ ra
cạch tay đôi.So kè mãi rồi cũng thành thân.Hồi đấy ông anh vợ tôi là hàng bá đạo,nên việc ông anh tôi dám so kè đấy lan truyền,trở thành truyền kì.

Tôi cũng hoàn toàn bất ngờ về ông anh tôi,ở nhà chẳng bao giờ gọi là đánh em út thực sự cả.Hoàn toàn tĩnh lặng trong mọi chuyện,hay cười,giỡn,chửi tôi.Qua chuyện này tôi mới cảm thấy hết được tình anh em khi tôi lớn hơn một chút.Có anh nào mà không thương em,có người anh nào mà không lo lắng khi em bị đánh chứ.

Lão anh tôi trở về,lau vết thương rồi kí đầu tôi:
-Thằng ôn,đi học toàn lo đánh nhau,may mà hôm nay ba mẹ về bên ngoại không thì mày no đòn.

Tôi cười hề hề.Lần đầu tiên ông anh mắng và kí tôi tôi không hề phản kháng.

-Anh Hoàng,em nè,thằng T sao rồi.

Một nhóm nữa cỡ sáu,bảy người lại tới.Tôi hoàn toàn bất ngờ khi dân số quá đông ,dù viện binh này tới hơi trễ.

Anh Hoàng bốn mắt dẫn đến chỗ tôi,rồi chỉ tôi nói:

-Thằng T nè,vừa cạch tay đôi xong.Anh em thằng Minh có khác!
-Thằng quỷ này,con em họ em kêu nhờ em giúp đi tìm thằng nào khối mười bị đánh.Nó hớt ha hớt hải bật khóc cả lên.May quá không sao, em đi tìm nó khắp mà chẳng biết chỗ nào-Hóa ra là lạc đường .
-Thôi em về,bữa nào có dịp đi đá banh với em nghen
-Ok chú!

Anh Hoàng vui vẻ tiễn khách,tôi cũng tò mò muốn biết ai nhờ cứu tôi.Tôi hỏi anh Hoàng:

-Ai vậy anh?
-Mấy thằng trong xóm anh,chú chơi với cả em họ nó cơ à?
-Dạ em không biết ai nhờ nữa.
-Chắc con bé Yên rồi!

Tôi nghệt mặt và cười thầm,thì ra Ngữ Yên chưa hẳn quên mình,còn quan tâm và lo lắng cho tôi hả cô bạn.Tôi cũng chưa quên cô đâu,món quà của cô tôi vẫn mang theo này.

-Tao về đây Minh,xin cô đưa thằng Hoàng về trốn theo mày,giờ để cho thằng Hoàng về nhà,tao về lớp,cặp sách tao giữ.
-Ừ về đi,tụi mày để tao lo được rồi,theo làm gì nữa.
-Hề hề,anh em sát cánh bên nhau chứ mày.

Tôi cũng chào hai anh về:

-Hai anh về nhé,à quên,em nhờ anh cái này!
-Biết rồi,khỏi phải dặn nữa ông tướng,Khỏi cho Dung nhà anh biết chứ gì!
-Dạ,hì hì
-Tao thiệt khổ với hai đứa mày,đứa nào cũng dặn đừng cho đứa kia biết.Minh với tao có khi thành thông gia mất.

Ngồi mãi rồi ba người còn lại cũng lên bus đi về.Vẫn gặp lại ông cụ xe bus hôm qua.Có lẽ cụ đi bus để tập dưỡng sinh hay sao ấy.Gặp lại tôi,cụ lại thở dài:

-Lại cái thằng này,ăn rồi rảnh rỗi đi đánh nhau hoài mày!

Tôi khẽ cúi chào cụ và tọt hẳn xuống băng ghế cuối.Cười hề hề vì mọi chuyện đã giải quyết xong.Nhìn Nhân đen tính nói xin lỗi và nó chỉ cười hè hè,khen ngon lành cái vụ báo thù.
Tối hôm đó tôi rửa chén và quét nhà cho anh tôi coi như báo ơn,trước ánh mắt thắc mắc của mẹ và cái nghi ngờ của ba tôi:

-Sao bóp thuốc cho nó rồi mà vẫn bầm thế kia???


CHAP 33: Quyết định và hành động.

Sáng sớm hôm sau tôi quyết định dậy sớm và đi học sớm.Mấy ông anh,đàn chị trong xóm cũng thấy bất ngờ với tôi,chả bao giờ thấy tôi đi học cái giờ này cả,không thì cùng lắm cũng chạy rượt theo bus như một thú vui tao nhã buổi sáng.

Lên đến lớp tôi đút cái balo thân yêu vào ngăn bàn.Quay sang nhìn chỗ ngồi của Dung,nàng vẫn chưa tới.Hội bàn tròn nhà lá đã có mặt đông đủ và lại cái trò rút thăm ăn sáng.Tôi từ chối trong ánh mắt kinh ngạc của cả lũ.

Hưởng đù nhìn tôi ánh mắt ngây dại,Phong mập nhìn tôi ánh mắt đăm chiêu.Bình boong nhìn tôi với ánh mắt thương hại.Vì bình thường tôi là thằng hào hứng tham gia khi anh em đông đủ.

Cầm cái tai nghe cắm vào mp3 đầy ắp những bài của Quang Dũng,tôi đi ra ban công đợi nàng.Khi yêu con người ta thường có những niềm vui nho nhỏ như vậy.

Mãi đến khi gần vào tiết,nàng mới bắt đầu xuất hiện ở cổng trường,tôi tót ra ,ngay giành lấy phần mang cặp của ông anh vợ.Ông anh vợ cũng chỉ chờ có thế,chọn mặt gửi vàng,gửi Dung cho tôi.

Tôi bước đi bên Dung,vẻ mặt tang tang bố đời,mặc cho mấy thằng con trai ngứa mắt và mấy bậc nữ lưu đang trầm trồ thán phục.Nàng vẫn chỉ cười và nhìn tôi,thỉnh thoảng lại nhìn thẳng vào lớp.

-Cái mặt của T bị sao thế?

Tôi điếng hồn liền:

-Ơ,hôm trước đá banh ở xóm,tranh chấp nhỏ nhặt ấy mà.-Lại cái bài muôn thưở.

-Xí,không tin,có người nói dối tôi kìa.
-Tôi không hề lừa dối cô nương,nếu tôi nói dối,tôi sẽ càng đẹp trai hơn
-Gớm quá đi ông tướng,đẹp đâu ra chứ-Nàng nguýt dài véo tai tôi.
-Ai da, cô nương ăn hiếp tướng công hả cô!
-Ai tướng công nào,bắt đầu xạo xạo rồi ha,xưa giờ thật thà mà giờ gian manh rồi.

Tôi giả bộ giận không nói gì,cứ xách cặp đi thẳng,giả lơ nàng.Nàng cũng thừa biết ba cái trò này.

-Thôi được rồi,Dung xin lỗi T được chưa,ngoan hiền,thật thà.Hai ngày bị đánh hai lần.

-Sao……sao Dung biết?
-Có người đâu muốn tôi biết,tôi phải tra khảo người anh đáng kính của tôi đấy thôi.
-Nhưng mà T dặn….
-Dặn không khai ra chứ gì?Nhưng mà T dặn nhầm người rồi,anh trai Dung chưa giấu Dung chuyện gì hết.

Tôi tảng lơ ánh mắt nghịch ngợm của nàng,và bắt đầu ngó nghiêng sang chỗ khác.Trong bụng thầm rủa ông anh vợ dễ dãi này,vô tình làm hại thằng em đang phải chịu tra khảo theo đây.

-Nhanh vô học trễ giờ,muốn ngồi ghế đá như trước à?

Nàng nắm tay tôi lôi đi,đến lúc này chẳng biết là ai đang bị đau chân nữa.Tôi và nàng vẫn như thế cho đến tận lớp học,trong tiếng vỗ tay của đám bạn trong lớp đang ở trước cửa.Nàng cũng chẳng hề ngại ngùng,chỉ nhìn tôi cười,còn tôi thì lại ngại đỏ mặt.Đúng là con trai nhút nhát,dễ bị xúc động khi con gái chạm vào.

Bỗng tôi nhìn thấy Ngữ Y cũng đang nhìn tôi chăm chú bên kia.Vẻ mặt đóng băng cũng không tránh được ánh mắt đầy quan tâm đến tôi.Nhưng chỉ được mấy giây ,cô nàng đã quay sang hướng khác,chỉ để lại ánh mắt
len lén nhìn tôi như dò xét tôi còn nhìn nữa không .

Tôi tự tin mình hiểu rõ cảm xúc của Ngữ Yên lúc này.Nó chẳng khác gì cảm xúc khi tôi chứng kiến Ngữ Yên với thằng lãng tử đợt trước,nó là cảm giác bị bỏ rơi,không được quan tâm,không được chăm sóc.Chuẩn bị như mất một thứ gì đó quan trọng với mình,một người bạn thân.

Tôi quay sang Dung,nhìn nàng cười,rồi đi đến một quyết định,dù nó có thể khiến Dung giận,có thể không cười với tôi,nhưng tôi phải làm thế.Chỉ mong thời gian Dung vẫn hiểu rằng,nàng là người tôi có tình cảm nhất bây giờ.Nhưng chí ít tôi cũng đủ tỉnh táo để biết rằng,tôi không thể nói ở đây được.

Tôi với nàng đi đến chỗ ngồi của nàng.Tôi ngồi xuống bàn trên ,quay xuống đối diện với nàng,đưa hai tay lên chắp vào má,kiểu như ngắm nhìn nịnh nọt.Phải cư xử khéo,có thể cùng một ý nghĩ nhưng sẽ cho kết quả khác nhau mà:

-Dung nè,hôm qua,ừ hôm qua…….
-Có gì nữa hả,tính đầu thú sao?
-Ừ không,hôm qua ngoài anh vợ,à quên anh trai Dung ra,còn có người giúp T nữa.
-Ngữ Yên?
-Sao….Dung biết?
-Anh Dung kể hết rồi mà,nhưng mà sao?
-Dung cũng biết rồi đấy,T chơi thân với Ngữ Yên,nhưng mà mấy hôm nay không biết vì sao Ngữ Yên giận T.Cơ mà chuyện hôm qua Ngữ Yên vẫn cố giúp.
-Giờ T muốn cảm ơn Ngữ Yên đúng không?
-Ừ,ít nhất T cũng phải làm thế,nhưng mà T cũng phải nói trước với Dung.Nếu không sợ rằng...
-Sợ tôi giận chứ gì,tôi nhỏ nhen trong mắt T lắm hả?
-Không không có,làm gì có….!
-Hì hì,T đi đi,cảm ơn Ngữ Yên đi.-Dung cười với tôi tươi rói.
-Vậy là Dung đồng ý!
-Ai cản được ông thần cứng đầu chứ,nếu T không làm thế,Dung cũng không thèm nói chuyện với T nữa đâu.
-Hì hì,cảm ơn Dung nhé,T đi đây.
-Đi đâu nữa,vào học rồi,nói không được nhiều đâu.Tí ra chơi hãy nói,nhưng mà nhớ đừng có say đắm ai đó ,không là chết với tôi.
-Biết rồi mà cô nương-Tôi nghéo tay với nàng,tay kia đưa lên bẹo má,nàng chỉ lè lưỡi đáp lại.

Tiết học đó hoàn toàn dài đằng đẵng,tôi không thèm để ý đến bài vở ,mà chỉ lặng lặng nhìn kim đồng hồ.Quái thiệt,đi học muộn thì chạy ầm ầm,giờ thì lết như rùa.

Lúc ấy tôi không biết rằng,đầu bàn có cô bé nhìn dáng điệu của tôi mà cười.Cười không hoàn toàn ganh tỵ hay hờn dỗi,một nụ cười tin tưởng hoàn toàn.

Trống đánh ra chơi tôi đã tót sang bên lớp bên cạnh đứng tự lúc nào,giáp ngay cái mặt thằng Minh An,nhưng tôi không cảm thấy nó đáng ghét như thời đầu nữa.Tôi ngoắc tay vẫy nó:

-Minh An,có Ngữ Yên trong lớp không.
Nó quay vào lớp một lúc rồi thò đầu ra nói với tôi:
-Ngữ Yên đi đâu đó rồi,về đi,lúc khác gặp.
Tôi đâu phải đứa ngu,biết ngay là cô nàng lại trốn tránh .Bị đuổi thì về,làm gì căng thẳng thế.

Về đến lớp là tôi gặp ngay ánh mắt của Dung,nàng nhìn tôi vẻ mặt thông cảm.

-Hì hì,bị đuổi về hả?
-Ừ,chán…-Tôi đánh dài cái thượt.
-Không trốn tránh mãi được đâu,Ngữ Yên còn quan tâm đến T mà.Thôi cười lên nào,không Dung buồn lây giờ.

Tôi cũng phì cười với cái giọng nũng nịu này,bỏ cái mp3 ra,đưa một tai nghe cho nàng.Ru đời đi nhé,em cho ta từng giấc ngủ ngon.

Tôi vừa nghe nhạc,vừa suy nghĩ một hành động để làm sao ép Ngữ Yên ra gặp mặt tôi,chứ để tình trạng này không khéo tôi lại bị Dung la và học hành chếnh mảng mất.Khổ một cái là làm cách nào thì tôi bó phép.Mãi miên man suy nghĩ,tôi không thể nào tìm ra cách giải quyết,cho đến khi tiếng trống vào học,tùng tùng vang lên.
Ơ-Rê-Ka trốn không thoát khỏi tay ta nhé cô bạn..Một biện pháp vừa lóe lên trên đầu tôi,mang tính ăn thua năm năm và cực kì liều lĩnh.Được ăn cả,ngã về không.Làm nào ôn thần.


CHAP 34: ĐIỆP VỤ KHẢ THI

Tôi mừng thầm trong đầu cảm ơn tiếng trống trường bình thường tôi vẫn ghét cay ghét đắng.Ngữ Yên chỉ có thể trốn tôi trong giờ ra chơi,chứ chẳng thể trốn tôi trong lúc học được.Nhưng cần phải tính toán thật kĩ lưỡng nếu không sai một li đi một dặm mất.

Trước hết tôi cần phải vượt mặt được cô dạy Hóa trong giờ học bằng cách xin ra ngoài.Hẵn sẽ bình thường với tất cả học sinh bình thường,nếu mọi người xin nghỉ một tiết.Vì học sinh bình thường thì chăm ngoan nên thầy cô ít nghi ngờ.Tôi cũng là học sinh bình thường,chỉ có vài đặc điểm để trở thành cá biệt trong cái lớp chọn ngoan ngoãn này thôi.Năm phút trôi qua,cả lớp im phăng phắc,tôi đứng dậy xé tan bầu cái cảnh ngoan đạo này:

-Thưa cô,em hơi mệt,cho em xuống phòng y tế,em cảm thấy không được khỏe!

Cả lớp tôi quay lại nhìn tôi ngạc nhiên,kể cả nàng.Mới có năm phút trước còn khỏe như voi ,nô đùa chí chóe,thế mà giờ này mặt đã xám bệt,nói không ra lời,có vẻ sinh khí yếu lắm.Cấp cứu mau cô ơi!

Tôi thầm nghĩ trong bụng mà buồn cười,đằng sau mấy thằng bạn cũng đang nín cười,tiếng hình hình cứ phát ra đằng sau.Lỡ nó không
nhịn được ngoác mồm ra thì chết.

Cô vẫn đứng trên bục giảng và đăm chiêu suy nghĩ.Đúng là nhiều khi tôi hay bị đuổi ra khỏi lớp và đi học muộn nhưng chưa bao giờ bỏ tiết nếu đã đi học,chắc cô đang khó xử lắm đây.

Gia tăng thêm gia vị cho cơn giả đau của tôi,tôi ôm đầu xoa xoa bóp bóp,bọn bạn ở dưới bắt đầu nhôn nhao:

-Có sao không mày trán nóng quá?
-Ê ,mày có cần tao dìu xuống không.

Khổ thân,tôi chỉ cần hành động để lấy cảm tình,bọn bạn tôi diễn quá lố.Nhiệt tình mà ngu dốt hỡi ơi bốn thằng phá hoại.

-T,em mệt cứ ngồi xuống .Cô không cần em học,nếu tí nữa em còn mệt,cô sẽ đưa em xuống.-Cô cứng rắn bỏ mặc tôi đang mệt và thản nhiên quay lên viết tiếp bài giảng.

Tôi không ngờ mới khởi đầu đã khó khăn vậy.Đừng giận,gian nan tỏ chí anh hào,nghĩ cách tiếp.Không ăn được đành phải phá vậy.

Xé hai tờ giấy,một viết chi tiết cho thằng Phong mập dặn dò nó cụ thể tránh tai vách mạch rừng.Một ghi chữ,xin lỗi nhé kèm theo cái mặt cười giành cho Dung.Tôi đưa cho thằng Phong mập đọc xong rồi mới nhờ Trang kế bên đưa cho nàng.

Tôi bắt đầu giơ tay xin phép cô ý kiến hỏi bài.Ban đầu cô cũng sinh nghi,muốn để xem tôi giở trò gì..

-Thưa cô,cho em hỏi..!
-Anh muốn giở trò gì đây?
-Dạ không,em hơi thắc mắc…..

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite . Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
- Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

Cô tôi cũng đành để mặc tôi đưa ra câu hỏi.Khỏi phải chờ đợi tôi tuôn ra một loạt câu hỏi thuộc loại cơ bản từ học kì I.Với một thằng học sinh đang học nâng cao Hóa học và thuộc loại lực học cũng khá như tôi,Các câu hỏi này càng nhiều,cô tôi nhăn mặt càng nhiều.Hehe,quả boom bắt đầu xì khói.

Dung bàn bên cạnh nhìn tôi lắc đầu,chắc nàng cũng hiểu sơ sơ về kế hoạch của tôi rồi.

Cô tôi thì càng nhìn càng nóng máy với tôi.Đỉnh điểm là khi tôi hỏi về lỗ trống lỗ mái,từ vật lý đưa sang,thì cô tôi hết chịu nổi:

-Anh dừng lại và đi ra khỏi lớp cho tôi,muốn làm gì thì mặc xác anh.-Cô chỉ tay và mời tôi ra khỏi lớp.

Đóng kịch thì đóng cho trot,tôi mặt buồn xo,bị xị đi về hướng cửa.Canh me vừa khuất bóng cô,mặt tôi tươi như hoa,đưa tay vẫy vẫy thằng mập.

Đáng lẽ đường sang lớp Ngữ Yên chỉ đi vài bước chân,nhưng tôi phải đi vòng vì tránh gây thêm thù địch với giáo viên vừa đuổi tôi ra khỏi lớp.Gần như một vòng trái đất để đi tới cái đích cách lớp tôi có mấy mét.

Tôi hít một hơi dài,đứng giữa của lớp bên cạnh.Bọn lớp bên xì xào,không biết thằng này sang đây làm gì.Thầy giáo dạy Lí bên này nhìn tôi.:

-Có việc gì không em?
-Dạ,thưa thầy,em bên đội văn nghệ xung kích của trường,muốn gặp bạn Ngữ Yên để trao đổi công việc cho đêm 26-3 ạ.

Khỏi phải nói là Ngữ Yên bối rối đến cỡ nào.Nàng hoàn toàn phải nghe theo lời mời của tôi.Lí do tôi đưa ra hoàn tàn hợp lí,gì chứ việc của trường,thì thầy tất nhiên ủng hộ rồi.

-Yên,em ra gặp bạn đi!.

Ngữ Yên đứng dậy,đi ra,mặt đỏ gay.-Chạy hả cô nàng.

Đúng như kế hoạch,P.mập sẽ chờ bên cửa sổ để vận chuyển quà cho tôi.Tôi bảo Ngữ Yên chờ mình xíu rồi luồn tay thó món quà ra ngoài.Nhằm hướng văn phòng đoàn trực chỉ thẳng tiến.

Giữa đường ,tôi bẻ lái đổ hướng,đi xuống căn-tin.Chẳng cần nói tiếng nào,Ngữ Yên cũng đi theo tôi vìn cô nàng biết không thể tránh khỏi tôi nữa.

Vừa vào đến căn-tin ,chị bán nước đã đon đả chào mời:

-Ớ hai cái đứa này,lâu rồi quên chị không thèm xuống căn-tin ha.
-Có đâu chị,em muốn xuống lắm nhưng mà có người không chịu.
-Hai đứa tụi mày chắc lại yêu nhau lắm cắn nhau đau chứ gì.

Câu nói này với tôi lúc đó thì bình thường,mà không hiểu sao mặt Ngữ Yên cứ đỏ ửng hết cả lên.Nhìn nàng bẽn lẽn và bối rối vô cùng.Tôi biết ý,nháy mắt với chị trực căn-tin:

-Sinh nhật bạn ấy đó,chị chọc hoài.

Chọn cái bàn trong góc,cầm món quà để trên bàn,phải chờ bà chị đưa nước uống ra tôi mới dám mở lời.Gì chứ lỡ bị buôn dưa lê đúng
nhục:

-Ngữ Yên dạo này có vẻ bận rộn lắm!
-Đâu có,Yên….Yên có bận gì lắm đâu..
-Không có sao,mấy lần sang tìm tận lớp mà không thấy.Chắc là lánh ai đó hả?

Khỏi phải nói cô bạn đối diện tôi bối rối cỡ nào,hết nhìn trời nhìn đất,rồi nhìn cái ly nước.Hả lòng bấy lâu nay tôi đi tìm nói chuyện mà lảng tránh.Không để Ngữ Yên kịp uống nước,vì tôi nghe ai đó nói,kẻ có tội mà cho uống nước thì những gì cần nói nó sẽ trôi vào trong.Tôi ép cung tiếp:

-Yên giận gì T đúng không-Tôi nheo mắt áp cái mặt xuống bàn nhìn lên cô bạn đang cúi xuống.
-Làm gì có….Tại Yên….
-Không nói chứ gì,thế Yên còn xem T là bạn không?
-Có chứ,nhưng mà………
-Nhưng mà cái gì cơ?
-Không gì cả,nhưng Yên cảm thấy…
-Không có thấy gì hết á,T với Yên là bạn,mãi là bạn,thế thôi.Bạn bè thì không được lảng tránh nhau.

Tôi hào hứng tuôn ra như mưa.Kiểu như mới phát ngôn ra một định luật bất hủ vậy.

-Chỉ là ……Ờ,là bạn thôi,đúng rồi.!
-Vậy sau này không được trốn nữa nhé.
-Ừm,Yên hứa đó.
Lúc này tôi mới sực nhớ tới món quà.Tôi đưa cho Yên:
-Quà này là mồng 8-3 tính tặng Yên nè,giờ tặng bù.

Nàng mỉm cười,dù có gì đó hơi buồn và không tự nhiên,đón nhận.Cũng như Dung,nàng từ từ mở giấy gói,cẩn thận gấp nó lại.Tôi tò mò hỏi:

-Giấy gói giữ làm gì vậy?
-Giữ trọn vẹn món quà chứ để làm gì hả T.-Nàng vẫn chăm chú mở món quà ra.
-A,cái cài đẹp quá,tiếc là nó không phải màu hồng.!
Đúng là bạn thân tôi trở lại rồi,nếu có gì đó e ngại hẳn cô nàng đã không nói về cái màu sắc không phải gu của cô nàng.Tôi mỉm cười và cũng chẳng dại gì khai ra bị đánh rồi làm hư.Món quà này là quà dự bị đôn lên chứ.

Cô bạn ấy nhìn tôi,lần đầu tiên từ trên lớp xuống,nhìn không chợp mắt.Ánh mắt đó khiến tôi bối rối.Từ Hải chết đứng đang đưa tay gãi đầu:
-T bị đánh có sao không?
-Không,hồng phúc tề thiên,nội công vô biên nên còn khỏe lắm-Tôi cười hì hì.
-Ừ,lần sau đừng có dây dưa đánh nhau nữa nha.
-T hứa,bị đánh một là là tởn rồi,sợ thật luôn ấy.
-Lần sau đừng bỏ tiết nữa nha
-Hi hì,biết rồi mà,không sao đâu!

Hôm ấy,chúng tôi ngồi ở căn-tin nói chuyện tới hết cả tiết học.Nàng thì tất nhiên có khâm sai giả mạo xuống bảo lãnh nên không sao,chứ cái họ tên của tôi vẫn như thường lệ nằm ở cái sổ đầu bài.Dưới hàng cột lời phê tiết học,bên cạnh cột chú ý là dòng chữ:.Cần được nhắc nhở thêm”


CHAP 35: BỮA CƠM NHÀ VỢ

Tôi trở về lớp lúc nghỉ năm phút chuyển tiết.Khỏi phải nói là tôi khổ sở thế nào,đưa Ngữ Yên về rồi lại canh me vòng ngược lại lớp.Cô dạy Hóa trước khi ra đi không quên để cho tôi một cái “Hừ” và một cái lắc đầu hằn học.

Tôi không dám chểnh mảng trong tiết nữa,tiết cuối cùng tôi đâm ra ngoan ngoãn hẳn,không thèm nói chuyện,không thèm nghịch,chỉ thỉnh thoảng cười mỉm mà thôi.Nhưng khổ nổi đó là sự thay đổi khó hiểu nên tôi càng bị để ý dữ hơn.Thầy anh văn lâu lâu quay lại liếc tôi,rồi lại quay lên.Không hiểu là thằng học trò ấy đang mưu tính chuyện gì.

Trang chuyển cho tôi tờ giấy,mở ra là cái tờ giấy xin lỗi Dung,lúc nãy của tôi,với hai cái mặt cười.Nhưng khoan đã hình như có ba cái icon.Hai cái icon đang ngồi cười vui vẻ,bên cạnh có chai nước.Một icon thì đang khóc,gì mà nước mắt to thế này,bên cạnh là cuốn sách,ám chỉ người ngồi học đây mà. Biết ý tôi vẽ cái mũi tên chỉ từ cái mặt đang khóc sang cái mặt cười,ý nói là mời nàng uống nước bù đắp.Đúng là chiều lòng cả hai cô này chẳng thoải mái tí nào.

Giờ ra về,tụi bàn tròn và thêm mấy thằng hội banh cứ nhất quyết đòi tôi ở lại,chúng nó định bàn bạc cho trận cuối cùng,chiếc áo vàng chung cuộc vào chủ nhật tuần sau.26-3.Tôi thì làm gì có hứng mà bàn bạc chứ,nàng đang chờ tôi ở cái ghế đá trước cổng trường.

-Tao về đây,nãy giỡn chơi giờ đau bụng thiệt rồi mày ơi!
-Xạo mày,nãy thấy mày bình thường,lại giả bộ nữa hả-Thằng mập phá hoại!
-Đâu có,tiết trước mày thấy tao có nói gì đâu,đau quá trời,hix.đau quá trời ơi!

Tôi la bài hãi đến nổi bạn bè tôi xanh lè mắt mũi hết xua tôi về:

-Mày về thì về thẳng,lo mà hỏi thằng Nhân sau.Liệu hồn với an hem đấy.

Chỉ chờ có thế chẳng cần dạ thưa,tôi tót ra,cầm tay nàng lẩn nhanh khỏi tầm mắt của lũ bạn.

Nàng có thể tự đi,nhưng cà nhắc nên rớt lại sau tôi,tôi giả bộ đi nhanh lên cách cỡ ba bốn bước chân vẻ mặt không quan tâm:

-Nhanh lên nào,hay là muốn cõng nữa ?
-Cõng gì mà cõng,không chờ người ta thì thôi,xí,mời không có thành ý gì hết.

Tôi quay lại cầm đỡ cặp cho nàng,rồi đi song song.

-Giờ đi đâu?
-Ờ ,ăn chè nhá!
-Chè?ở đâu..

Cách chỗ trường tôi không xa,đi vòng ngược ra hướng đường bọc sau trường,có một quán chè đông nghẹt.Học sinh hầu như về đều ra đây.Tôi đi học về thì lo bắt bus về chứ làm gì biết cái chỗ xa xôi này chứ.
Thấy tôi lơ ngơ,nàng chụp cánh tay của tôi,dắt tôi đi,y chang mẹ dắt con vậy.Chui hẳn vào chỗ ngồi trong góc.

-Cho em hai thập cẩm nhé,chị-Dung chẳng thèm hỏi ý kiến của tôi.

Đang sầu não vì cái không khí ngột ngạt,tôi bỗng thấy chị Xuyến với chị Hạnh cũng ghé vào quán.Chết toi,không khéo lại chui vào lỗ vì thể nào chẳng bị chọc cái tội ăn hàng này.

Chị Xuyến cũng nhìn thấy tôi,cười rồi chỉ cho chị Hạnh.Tôi hai tặc nương đang tiến lại bàn tôi với Dung,tôi thì buồn,nàng thì vẫn cười nói mà đâu giết giặc đến sau lưng.

-Chào em-Chị Hạnh bắt lời trước.
-Dạ,chào chị,chị là….-Dung thắc mắc.
-Ừ,Dung ,đây là chị Xuyến,bữa trước tha cho T mấy lần đi học muộn,còn đây là chị Hạnh.Hai chị học 11a2 đó.

Nói thật,con gái rất ít khi thân nhau,những mà ngồi trong tình cảnh này thì như kiểu tri kỉ từ kiếp trước vậy.Ba người bọn họ để tôi trơ trọi một mình muốn làm gì thì làm.Mọi chủ đề,từ việc học rồi bạn bè,rồi thì cuối cùng chĩa mũi dùi về tôi.Tôi ngồi im cắn răng chịu đừng,những mỹ từ không hay về tôi:

-Nó cứng đầu mà lì lợm lắm-Chị Xuyến mở lời trước.
-Hay nói dối nữa chị ơi,rồi còn lẻo mép ,dẻo mỏ nữa.-Dung hát phụ họa
-Nhìn không đảm bảo được-Chị Hạnh cũng không tha cho tôi
-Lại còn đánh nhau nữa này chị,mặt còn hơi bầm bầm nè.

Khỏi phải nói ,câu cuối của Dung thốt ra chẳng đúng lúc tí nào hết ,nó khiến tôi toát mồ hôi thực sự.Bên phía đối diện,chị Hạnh và chị Xuyến nhìn tôi rồi lại nhìn nhau,như đã hiểu chuyện gì xảy ra.Chị Nữ Tặc quay lại hỏi Dung:

-Lâu chưa em,nó toàn giấu chị?
-Dạ,hôm qua đó chị.

Chị Xuyến cúi mặt xuống đất,không nhìn tôi nữa,chị Hạnh nói nhiều là thế,cũng im lặng.Dung quay sang nhìn tôi vẻ khó hiểu.Tôi thì cứ ngồi cắn cái thìa cho xong chuyện.Cứ như thế cho đến bốn năm phút.

-Á á,chị ơi tính tiền cho em-Tôi hoảng hốt hét lên khiến cho ba người còn lại ngẩng lên nhìn.
-Chết rồi mải nói chuyện mười hai giờ kém rồi,về thôi Hạnh.

Tôi tính tiền rồi dẫn Dung về,tôi thì muốn phóng như bay ra trạm xe xem còn vớt vát được chuyến cuối không,nhưng nàng thì bị đau chân,với lại có không đau thì làm sao mà tốc lực bằng tôi chứ.Tôi nhì nhẩy cẩng cẩng,còn nàng thì cứ từ tốn đi bên cạnh.11h40 rồi đó nàng ơi.Anh chỉ còn một tiếng để đi về ăn cơm rồi làm việc lặt vặt lên trường đó.Chắc chết quá.

Nàng nhìn tôi khẽ cười:

-Hay đừng về nữa!
-Hả,không về thì ăn cơm ở đâu trời,mà không gọi được cho mẹ,mẹ lo á!
-Sao không?có mà sợ có người không dám thôi!
-Ở đâu,cô nương cứ chỉ,ôn thần tôi chẳng có chỗ nào mà không dám xông pha cả,cô nương cho tôi một cái tên.

-Nhà Dung-Nàng tỉnh queo
-Nh…à….Du…ng!
-Ừ,mới nhận lời nhé,cấm có trái ý đó.

Thực chất ăn cơm nhà Dung thì không phải là lần đầu tiên của tôi,hồi diễn văn nghệ lúc nào tôi chẳng ăn ở đó.Nhưng khổ một cái hồi đó có phải mình tôi đâu,mà lúc ấy tôi đang đánh du kích,nên chỉ ngại trong lòng,giờ đã đánh công khai thì về đó chỉ có nước ngượng đỏ mặt mất.Lúc này gió xoay chiều,Dung còn đi nhanh hơn cả tôi.

Về nhà Dung cũng là 11h 45,mẹ nàng đang dọn cơm,bất ngờ khi thấy tôi về đó.Cô gật đầu chào tôi.Tôi chỉ biết gật lại như cái máy:

-Cháu chào cô ạ!
-T hả cháu,cảm ơn đưa D về nhé,ở lại dùng cơm với nhà cô nhé.
-Dạ….!
-Mẹ ơi, con nài nỉ mãi mới chịu ăn cơm nhà mình đó mẹ!

Người ta thường nói cái gì mà Nữ sinh hướng ngoại,quả không sai.Nàng bênh tôi chằm chặp.Mẹ nàng chỉ cốc yêu nàng một cái rồi tiếp tục dọn cơm.Tôi được Dung chỉ cho chiếc điện thoại gọi về nhà.

Vừa mới mở giọng “A lo! Mẹ à” tiếng mẹ tôi đã hét lên:

-Đi đâu không về ăn cơm?
-Dạ,con đang ở nhà bạn,nãy phụ cái kia giờ về không kịp nên ghé ăn trưa luôn rồi đi học.Ba,mẹ ăn cơm trước đi nhé.

Sau cỡ 3,4 phú vâng dạ nữa mẹ tôi mới tha cho tôi.Nàng đứng sau tôi lắc đầu chỉ chỉ giọng nhỏ nhẹ:

-Nói dối nữa nhé!

Tôi xoa đầu cười hì hì.Ngoài cổng ông anh vợ tôi cũng vừa đi học về.

-T đến chơi hả em?
-Dạ,em mới tới anh
-Chiều không đi học à?
-Dạ,có chứ ạ
-Vậy sao không về ăn cơm đi học đi,tính nhịn đói à?

Khỏi phải nói ông anh vợ này,hôm qua tôi còn cảm động muốn chết,hôm nay tôi đã muốn phang trả thù rồi.Lão cười hềnh hệch,để tôi mặt đỏ gay đỏ gắt.

-Đừng chọc em nữa,con vào rửa tay ăn cơm đi,ba con có việc chắc không ăn ở nhà đâu.-Mẹ nàng cứu viện cho tôi.

Bữa cơm đó,tôi lạc long hoàn toàn,chỉ biết vâng dạ,ngồi im nghe ba người nói chuyện.Nhiều khi tôi được hỏi mà Dung toàn phải đáp thay.Tôi chẳng biết nói gì ngoài Dạ,vâng,không ạ,cô cứ mặc cháu.Trong cái nhìn động viên của mẹ nàng,cái nụ cười và ánh mắt gian manh của ông anh vợ,và cái đá chân đầy tế nhị,giục tôi ăn của cô vợ.Tôi cầm đũa và bắt đầu thể hiện bộ mặt khách sáo của mình.


CHAP 36: MƠ HỒ

Mẹ nàng thấy tôi cũng ngại ngùng ,nên cô ăn xong thì đứng dậy,lấy đĩa trái cây đặt lên bàn và ra nhà khách xem phim.Ở bàn chỉ còn lại nàng ,tôi,và ông anh vợ nên bầu không khí bắt đầu thoải mái dần.Tôi bắt đầu thể hiện cái tài há mồm.

-Ê,T,chủ nhật tuần sau là đá giải rồi,em đừng có dính dáng tới đánh nhau làm gì,không khéo bỏ lỡ thì phí lắm.

Ông anh vợ ác nhân,miệng cũng chẳng thua gì thằng Nhân đen,toàn mắm muối.

-Dạ,em nhớ rồi,cơ mà lớp 11a2 đá rắn quá,thực lòng em cũng hơi rợn.
-Ừ ,đến tụi anh năm đó,cũng phải may mắn lắm mới thắng tụi nó,rồi vô địch luôn chung kết đó.

11a2 chính là cái lớp của bà chị Nữ Tặc và cái thằng khốn nạn đã đụp tôi.Gì chứ trả thù thì xong rồi,nhưng vẫn ức cái cảnh nó lên cơn dại chặn đường tôi.Dung nhìn tôi,cười rồi gắp thức ăn.Tôi cảm động,ăn lấy ăn để,không khéo lại trào cả nước mắt ra cảm động ấy chứ.

Cơm nước xong xuôi,tôi phụ nàng rửa chén.Dù gì việc nữ công gia chánh đối với nàng là chuyện dễ dàng,và kệ mẹ nàng can ngăn.Hai đứa tôi vẫn vừa nói chuyện vừa là,cứ như cặp vợ chồng son ấy.

Lên phòng khách,ngồi nói chuyện phiếm với mẹ nàng và ông anh vợ.Chờ nàng nữa là lên lớp.

Mẹ nàng ra tiễn chúng tôi đi học.Tôi ngại ngùng chào rồi vác cặp cho nàng tót ra tới cổng chờ nàng đi ra,trong tiếng cười sặc sụa của ông anh vợ.Loáng thoáng sau lưng là tiếng mẹ nàng:

-Em mày lớn rồi đấy,thiếu nữ ra rồi.!

Tôi với nàng đi trên con đường râm mát,bóng cây che kín con đường.Bên kia,cái hồ đang óng ánh như mặt gương phản chiếu cái nắng tháng ba Tây Nguyên gay gắt.Tiếng cười nói vang cả một khúc đường,mặc cho nhiều cái áo trắng quay đầu lại nhìn.

Tôi đi bên cạnh nàng,miên man thả hồn vào gió.Nhanh thật,đã ba tháng kể từ lúc tôi vào lớp,chỉ quen mỗi thằng Nhân,vậy mà giờ đây tôi đang có một xóm bạn cùng chí hướng quậy phá,một cô bạn gái dễ thương,một cô bạn kế bên hiền dịu,và một bà chị Nữ Tặc đầy quan tâm tới tôi.Vậy là quá đủ với một thằng ăn rồi suốt ngày quậy phá ,phải không T?

Ba tháng cho những rung rinh đầu đời,cho tuổi cấp ba trong trắng và hồn nhiên.Tôi chợt nhìn nàng rồi chợt nghĩ,ba tháng cho diễn biến này có phải là nhanh.Không,nó là bình thường,với tôi và cả nàng,những người chắc chắn trong chuyện tình cảm,thì không phải đó là ngộ nhận.Nếu không tại sao nàng từ chối Minh An,còn tôi cũng từ chối nhiều người khác để đến với nàng.Đó chỉ là những rung rinh,dù cho đã có nhiều hành động thể hiện nhưng chúng tôi vẫn chưa nói gì với nhau.Cứ coi là thế đi,đợi thêm thời gian nữa,nói cũng đâu có muộn.

Con đường trải nắng vàng,mỗi người một suy nghĩ riêng.Ai cũng theo đuổi cái suy nghĩ ,cách nhìn nhận của mình về tình cảm của hai đứa.Chợt hai ánh mắt nhìn nhau,trìu mến và đầy tin tưởng.Ừ,chưa nói thì có là sao,ba tháng thì có là sao.Chỉ cần chân tâm.đúng không cả hai?

Tôi và nàng vẫn song đôi bên nhau,mặc cho bao ánh mắt trầm trồ và ghen tỵ của bọn bạn cùng khóa.Vào đến lớp,chưa kịp nhìn thấy mặt mũi đâu,cả lớp đã bàn tán ý xèo.Nhân đen bán bạn ,vờ hỏi han:

-Chàng,chàng đi đâu mà không về ăn cơm để mẹ chàng kiếm thế?

Lớp chúng tôi ồ lên.Khỏi phải nói cái tụi sếp thứ ba sau ma quỷ này ,chỉ cần nhìn là đủ biết cả trưa nay tôi đi với Dung rồi.

-Mẹ à,chồng con mắc đi ăn trưa với con rồi,mẹ đừng trách nhé.-Linh lớp trưởng eo éo giả giọng nữ.

Hiện tại,lớp tôi đang là sân khấu với sự diễn xuất đại tài của Nhân đen và Linh vẹo.Năm mươi sáu con người còn lại đang ôm bụng cười phụ họa,chỉ còn có tôi với nàng đóng vai kịch câm,mà theo phân công của tác giả chỉ cần cười với đỏ mặt là đạt.

Hiển nhiên,lớp chúng tôi bắt đầu có mặc định tôi với nàng đã là một cặp.Ngay cả thằng Phong mập có ý theo đuổi nàng cũng nghĩ như thế.Nhưng nó vẫn vui vẻ với tôi,chấp nhận và chắc là cầu cho tôi với nàng rồi.

Bắt đầu từ đấy,cái tên T và Dung bắt đầu như một cái tên mới,một phát hiện mới được khai quật.Và cái gì mới nó cũng trở nên nóng bỏng hết.Thằng Linh vẹo hễ có bài kiểm tra thì thay vì trả bài của tôi cho tôi,nó lại đưa sang Nàng,và ngược lại.Lâu rồi còn ngại ngùng đưa bài lại cho nhau,sau này thành quen,cứ xem đối phương có học tốt không đã rồi mới đưa bài lại.

Tôi không có khả năng học tốt tất cả các môn,thường con trai lớp tôi cũng thế.Những môn phụ tôi chỉ cần để ý một chút,là có thể nắm sơ về kiến thức.Đôi khi là một lợi thế,nhưng đôi khi nó lại là cái họa tày trời,như chính hôm nay:

-Sao,em không nhớ hả,đừng nói là em quên chưa học lại bài cũ chứ?

Tôi đang đứng chết trân với đống công thức anh văn ,cái môn tôi vốn tưởng mình đã nắm được rồi,giờ thì nó lại đi đâu mất.
Bỏ rơi thằng học trò tội nghiệp,thầy quay xuống nhìn tổ tôi:

-Có ai lên giúp chàng lãng tử này không nhỉ,đại diện tổ ưu tú đây à?

Khỏi phải nói là mọi ánh mắt đều dồn hết về nàng.Tổ tôi thì có ai học khá anh văn đâu,tôi thuộc loại thứ hai rồi.Hơn nữa,cái tên tôi với nàng đang được dính vào nhau thì chẳng có gì mà chúng nó không viện đến nàng.

-Dung,lên giúp T kìa,nỡ lòng nhìn nó đứng đó sao!

Nàng chỉ cười rồi đứng lên đối thoại với thầy và gỡ rối cho tôi,trong ánh mắt khâm phục của chúng bạn,cái gật gù của thầy và ánh mắt biết ơn của tôi.Đúng là ước mơ học Ngoại thương có khác,Văn,anh văn và Toán của nàng cũng được xếp top trong lớp chứ không lệch như tôi.Mấy cái môn anh văn và văn đều được quy vào hai từ thảm họa.
Tôi như thằng chết đuối vớ được cột,lếch thếch xách vở đi về chỗ,trong tiếng chúc mừng của anh em và cái cười dịu dàng của nàng.Sau lưng thầy tôi đâm cho một nhát kiếm,trúng cả tim đen:

-Ngày xưa có anh hung cứu mĩ nhân,giờ thì toàn ngược lại,để mỹ nhân tương cứu.

Tôi đã thảm nay càng thảm hơn.Chúng bạn quay sang cười đểu và gật gù nhai lại:

-Anh hùng bị khùng được xú nữ tương cứu.

Lúc ấy tôi chỉ muốn xách dép đập cho mỗi thằng một cái cho bớt nhục ra.Tài năng không hơn anh mà dám nhạo báng lúc sa cơ.Chúng mày cứ chờ đấy đi.

Tôi trở về bàn,bắt đầu nhìn nàng và mơ mộng.Gì chứ lúc cô nương bí các môn tự nhiên,tôi sẽ giở chút tài mọn ra tương cứu thôi.Đừng đắc ý mà lè lưỡi trêu tôi sớm nhé.

Các tiết học sau đó đều trôi qua một cách bình thường,chỉ có khác một cái là tôi ít vi phạm,ít bị nhắc hơn và cũng không bị đuổi ra đứng ngoài lớp nữa.Đúng là yêu rồi có khác,nó làm con người ta chin chắn đến mức lạ kỳ.

Sự đời thường có câu,cái cần không đến,cái đến không cần,lúc mà tôi muốn ra khỏi lớp thì chẳng ai cho.Lúc đang yêu lớp học thì lại bị cho ra ngoài lớp.Đang ngồi học ngon lành,có tiếng ai đó nói với thằng Bình Bong đầu bàn,rồi nó đứng dậy:

-Thưa thầy,có người nhà cần gặp bạn T ạ!

Tôi giật mình chết điếng,lẽ nào là mẹ tôi.Bà không kìm được cơn giận lên tìm tôi trên trường và la một trận chứ.Tôi hoang mang đến nỗi đầu óc quay vòng vòng.Hay là lại thằng nào tính gây sự định về hẹn tay đôi nữa đây.Tôi suy nghĩ đủ kiểu.

-T em ra đi,nhanh nhanh còn quay lại học.

Tôi lo lắng bồn chồn đi ra,mẹ mắng giữa trường thì đúng bách nhục,còn thằng nào đánh giữa trường cũng nhục nốt,còn bị kiểm điểm nữa.Oan hả trời,con có làm gì nên tội đâu.

Lững thững ra khỏi cửa lớp,tôi đi xuống sân bóng chuyền cạnh lớp tôi học,chẳng phải mẹ tôi hay có thằng phát dại nào đứng đó đợi cả.Ở góc sân ,chỉ có một người đang đợi tôi,hai tay chống cằm đang lẩm bẩm gì đó.

Tôi đi đến gần:

-Hù!
-Hết hồn,chơi ác vậy!............


TRANG 6 

no image
Bài Mới
This is the most recent post.
Bài đăng Cũ hơn
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Top